Cảm nhận sau một năm rời Nhật về Việt Nam

Nhân dịp Duy và gia đình tròn 1 năm về VN mình viết 1 bài tổng kết về quá trình tái hoà nhập, mục đích là để các bạn bè hiện vẫn đang sinh sống ở nước ngoài có một nguồn tham khảo cho quyết định về hay ở. Trước khi về mình mong có ai đó sẽ tổng kết lại để mình tham khảo nhưng không thấy nên mình muốn viết lại để cho rất nhiều bạn đang và sẽ gặp hoàn cảnh tương tự. Bài này hoàn toàn là những cảm nhận dựa trên những trải nghiệm cá nhân nên nếu ai có những cảm nhận khác xin cung cấp thêm, mục đích không phải để phân tích đúng sai mà là để mọi người có được cái nhìn từ nhiều phía, khách quan hơn. Mình nghĩ đối tượng phù hợp nhất để đọc bài viết này của mình là những bạn đã có quyết định về VN nhưng vẫn có những bất an về tình hình xã hội ở VN. Còn những bạn chưa có dự định rõ ràng, mình nghĩ chỉ nên đọc cho biết vì về VN là một quyết định lớn và cần một kế hoạch rõ ràng, không nên vì 1 bài viết của mình mà có quyết định bột phát.

Capture3 Cảm nhận sau một năm rời Nhật về Việt Nam

Nên đọc nếu bạn có ý định du học:

Q1: Những yếu tố ảnh hưởng đến quyết định về VN

  • Gia đình: ai cũng muốn về lâu về dài được sống gần gia đình
  • Công việc: hồi còn làm ở Rakuten (công ty No1 về TMĐT ở Nhật), mình nhìn những đồng nghiệp, hơn tuổi mình và mình nghĩ mình không muốn 5, 10 năm nữa trở thành giống như họ
  • Cơ hội: mình muốn nắm lấy những cơ hội được nâng cao năng lực bản thân, có 1 sự nghiệp mà mình không đoán trước được nó sẽ đi về đâu chứ không phải 1 con đường đã được vạch sẵn.
  • Trải nghiệm: do mình đi du học từ khá sớm nên không có cơ hội sống tự lập ở xã hội VN, mình muốn tự tay trải nghiệm nó chứ không chỉ qua thông tin của người khác. Là người VN, mình nghĩ là quá phí khi không được sống và làm việc ở quê hương theo đúng nghĩa
  • Ước mơ: ừ thì cũng muốn cống hiến gì đó cho quê hương, hồi đó cũng chỉ nghĩ kéo được 1 cty Nhật về tạo ra công ăn việc làm là đã cống hiến rồi
  • Quyết định sớm: mình bắt đầu chuẩn bị từ tháng 12 năm 2012, chính thức về vào tháng 10 năm 2014. Lúc đó mình còn chưa có con nên việc quyết định khá dễ, sau khi có con vào tháng 3 năm 2014, mình đã khá lưỡng lự vì trải nghiệm y tế ở Nhật quá tốt, nhưng lúc đó mọi kế hoạch đã vạch rõ rồi nên mình chỉ có cách chạy theo.
  • Gia đình ủng hộ: tuy vợ mình không muốn về nhưng cũng tôn trọng quyết định của mình. Mình về một phần cũng thấy vợ con sẽ chịu khổ do công việc của chồng áp lực quá.
  • Thu nhập: thu nhập tạm ổn để lo cho gia đình có con nhỏ ở VN.

Q2: Cơ hội về VN đến như nào? Mình xin vào công ty hiện tại vì có quen anh giám đốc từ trước. Quyết định hoàn toàn dựa theo cảm tính. Anh giám đốc chỉ hứa sẽ để mình phát triển business ở VN chứ cũng chằng biết là sẽ làm gì. Sau đó thì anh í đã giữ đúng lời hứa và mình về sau hơn 1 năm vào công ty hiện tại. Mình nghĩ là cơ hội tốt và rõ ràng hơn của mình khá nhiều nếu bạn chịu khó tìm.

Q3: Mình nghĩ gì trước khi về VN: Mình có 1 tham khảo 1 số người bạn trước khi về. Người sau khi về & quyết định quay lại Nhật thì cho biết những thông tin không tốt, người vẫn đang ở VN thì đưa thông tin 2 chiều, người sắp về VN thì đưa thông tin lạc quan. Nói chung là càng sắp về mình càng mung lung, lo lắng. Nhưng việc đã rồi mình phải tự điều chỉnh suy nghĩ của mình theo những cách sau:

  • Mình quen nhiều người Nhật họ sang VN sống và cống hiến hết mình, họ rất enjoy. Mình nghĩ, người nước ngoài họ còn enjoy được sao mình lại không enjoy được.
  • Visa của mình vẫn còn hạn, cứ về thấy không sống được thì sang lại. Mình cũng tin là mình không khó khăn trong việc sang lại nếu muốn.

Q4: Chuẩn bị về VN:

  • Mệt nhất là chuyện gửi đồ về vì đồ cho con và đồ Nhật quá tốt. Mình tận dụng những lần đi công tác và bố mẹ sang chơi để gửi dần về. Cũng nhờ cả người quen hỗ trợ nên về mình không phải mua đồ đạc nhiều mà ổn đinh cuộc sống được luôn. Chuyện này thì hoàn toàn là vợ mình chuẩn bị chứ mình không lo được.
  • Vĩnh trú: mình cũng muốn xin vĩnh trú rồi mới về nhưng không đợi được. Về rồi thì mới thấy nếu không sống lâu ở Nhật thì vĩnh trú cũng không giải quyết gì. Làm gì có tiền mà sang hehe. Còn có tiền thì sang lúc nào chẳng được cần gì vĩnh trú. (Mình cứ tự kỷ vậy thôi chứ có vẫn hơn)

Q5: Sau khi về VN, chính xác là ngày 15-10-2014

Shock toàn tập. Mình còn nhớ cảm giác bầu trời VN lúc mới về nó cứ u ám, bụi bặm, không khí rất khó chịu. Đợt đó đúng đợt mưa dài, bầu trời lúc nào cũng u ám, nhìn phát ngán. Ba hôm đầu thì chỉ muốn quay lại Nhật sống. Rồi chuyện ăn uống, gia đình, công việc, y tế … tất cả đều rất khác so với tưởng tượng ban đầu. Mình thấy mọi thứ cứ rối hết cả lên. Nhưng rồi mọi chuyện lại đâu vào đấy sau 1 thời gian làm quen. Mình nghĩ tất cả đều là thích ứng, mà đã là du học sinh thì khả năng thích ứng đều tốt.

Q6: Những vấn đề mà báo chí đưa lên có gặp không?

Có, nhưng đều có cách giải quyết, đã gọi là thích ứng rồi mà. Báo chí chỉ nêu các vấn đề chứ không nêu cách giải quyết gì cả. Quan trọng là đừng so sánh với Nhật, giải quyết ở mức mình chấp nhận đc là ok rồi. Mình liệt kê luôn ra đây nhé:

  • Thực phẩm: ăn trưa ở cty thì chịu rồi, nhưng đồ ăn ở nhà thì mình toàn mua rau ở cửa hàng rau sạch nên cũng yên tâm. Mà Vinmart bây giờ có bán rau sạch luôn rồi nên cũng không sợ lắm. Ẩm thực của VN ngon nên nhiều khi cũng kệ.
  • Y tế: Trộm vía con mình cũng ít ốm, ốm thì cho đi khám phòng khám chứ không phải vào viện, dịch vụ khá ok vì tư nhân mà. Có 1 lần duy nhất là cho vào khám Nhi trung ương do ốm lâu quá. Ở đây thì dùng dịch vụ, khá là đắt bù lại thì dịch vụ chấp nhận được. Mình nghĩ ở Vn chỉ có đẻ là không ngon lắm vì đa số toàn khuyến khích mổ, khác bên Nhật là còn đẻ thường đc là đẻ.
  • Giáo dục: con mình mới đi mẫu giáo nên mình chỉ đánh giá được mẫu giáo. Các lớp mẫu giáo tư tốt thì cũng khá nhiều. Mình cũng chọn cho con 1 trường tốt và con mình cũng rất thích đi lớp. Các bậc cao hơn thì mình thấy chương trình học khá nặng nhưng mình cũng hi vọng là dần dần sẽ cải thiện nên cũng chưa lo lắng lắm. Về VN thì được gần ông bà nên mình nghĩ là tốt hơn cho sự phát triển tình cảm của trẻ.
  • Môi trường: cái này thì chịu rồi. Phải nói là không chấp nhận được nhưng phải chấp nhận thôi. Mình đi làm vẫn chủ yếu bằng xe máy do đường tắc quá, vẫn phải dùng khẩu trang khi đi, nhưng cũng chỉ mất 30’ đi, 30’ về nên vẫn chịu được. Sau khi về được 4 tháng thì mình mua đc cái ô tô cũ (bằng tiền tiết kiệm ở Nhật) nên giờ đi lại không sợ bụi bẩn mưa gió nữa. Ngoài ra thì chi tiêu của nhà mình khá tiết kiệm, mình nghĩ là còn tiết kiệm hơn nhiều gia đình trẻ ở VN.
  • Dịch vụ: dịch vụ tốt bây giờ nhiều rồi, có thể bị dính phốt 1 vài lần nhưng rồi biết mà tránh là được. May có anh Vượng xây Royal City, Times City nên dân cũng được hưởng dịch vụ tốt.
  • Hành chính: cái này dính lần nào là bức xúc, muốn chửi bậy lần đó nhưng ít gặp nên cũng không ảnh hưởng đến mức độ Happy lắm.
  • Chỗ chơi: hơi ít, nhưng giờ con mình bé nên cũng chưa có nhu cầu đi chơi xa nhiều lắm. Đừng so với Nhật nhé.

Q7: Cảm nhận cuộc sống hiện tại sau khi đã tái hoà nhập xong.

Mình thấy chấp nhận được.

  • Mình có 1 công việc nhiều thử thách nhưng cũng rất nhiều cơ hội và cho mình trưởng thành. Mình có những đồng nghiệp mà mình muốn làm việc cùng vì toàn tay mình tuyển mà.
  • Mình có nhiều thời gian cho gia đình nhỏ của mình
  • Gần bố mẹ, anh chị, lúc nào chạy sang cũng được
  • Bạn bè cũng đông hơn, nhiều khi còn chả có thời gian mà gặp

Q8: Cảm nhận về Nhật sau khi về VN Mình đã có cơ hội quay lại Nhật sau đúng gần 1 năm về VN, mình có những cảm giác như sau:

  • Mình thực sự đã hiểu được cả VN và Nhật. Cảm giác trưởng thành hơn rất nhiều.
  • Mình yêu cái thanh bình, cái ngăn nắp, hoàn hảo của Nhật
  • Mình ngưỡng mộ nhưng khu du lịch đẹp lung linh của Nhật.
  • Mình nhớ 4 mùa, nhớ món ăn của Nhật da diết. Mình đã suýt muộn giờ bay chỉ vì cố ăn nốt những món hồi xưa vẫn ăn.
  • Mình yêu những người bạn cũ, lâu ngày không gặp nhưng như mới vừa chia tay
  • Mình không thích cuộc sống buồn tẻ ở Nhật, không thích cảnh người đi làm với khuôn mặt mệt mỏi cắm đầu vào cái điện thoại
  • Mình không thích cuộc sống suốt ngày phải chỉ biết về công việc, thậm chí suốt ngày phàn nàn về nó trong khi nó lại chiếm quá nhiều thời gian của cuộc sống.
  • Mình không thích cảnh nhồi nhét trên tàu mỗi sáng đi làm
  • Mình không thích cảnh sống trong những căn hộ chật hẹp ở tokyo
  • Mình thấy cuộc sống ở Nhật cũng khá là cơm áo gạo tiền kể từ sau khi có con
  • Mình bây giờ sống ở VN cũng được mà Nhật cũng được, ở đâu thì chắc mình cũng đủ kinh nghiệm để enjoy rồi. Nhiều lúc lại còn thích được sống ở 1 nước khác nữa.

Q9: Dự định tương lại

Để thay đổi cả 1 đất nước thì khó, nhưng để làm tốt công việc của mình thì không khó lắm. Hơn nữa mình thấy giới trẻ VN bây giờ rất nhiều người giỏi, nhất là cộng đồng startup. Mình hi vọng rằng một ngày không xa sẽ có một ngôi sao nào đó xuất hiện trên chính trường Vn thay đổi được bộ mặt của đất nước. Chứ cứ như hiện nay thì sẽ còn đì đẹt lắm. Còn mình thì mình cứ cố gắng làm tốt việc của mình đã, sau khi tốt rồi thì tính đến chuyện của người khác sau.

Q10. Lời khuyên cho những người sắp về VN

Mình nghĩ quyết định về hay ở đều đúng, cái quan trọng là mình thấy hài lòng với quyết định của mình. Về quan điểm cá nhân thì mình thấy những người như sau khi về sẽ nhanh chóng hoà nhập và enjoy được cuộc sống ở VN:

Nhóm 1:

  • Có hậu phương kinh tế hoặc công việc thu nhập ổn để mua được nhà. Còn lại chi phí sống ở VN không đắt lắm so với khả năng của du học sinh.
  • Tìm được công việc yêu thích trước hoặc sau khi về VN (Nếu không có mối quan hệ thì không nên vào nhà nước hoặc công ty nhà nước vì lương sẽ rất thấp, cách làm việc sẽ rất khó chịu.)
  • Những người có suy nghĩ cởi mở, không quá cứng nhắc, thích ứng tốt.
  • Không quá cầu toàn, vì xã hội nào cũng sẽ có những điểm tốt và không tốt. Quan trọng là mình phải chấp nhận và thích ứng.

Nhóm 2: những người thích khởi nghiệp vì VN là một môi trường tuyệt vời. Nhưng phải nói trước là làm kinh tế ở VN khó lắm, không phải cứ bê mô hình ở nước ngoài về là ăn được của người ta đâu. Nhưng thế mới cần bạn về làm, dễ thì người khác đã làm rồi.

Nhóm 3: trẻ, không vướng bận gia đình con cái -> có gì mà phải sợ

Nguồn: YokoEducation