Du học : Nhân tài có trở về?

loi ich du hoc 300x199 Du học : Nhân tài có trở về?Tin giáo dục – Số học sinh, sinh viên (HSSV) ra nước ngoài học tập đang tăng nhanh. Một con số chỉ mấy năm trước đây thật khó hình dung được, ví như số HSSV Việt du học ở Mỹ đã lên tới trên 14.000 người, tăng 14% trong năm qua. Phải chăng du học đang là “mốt”? Không hẳn như thế. Vì du học không phải như bỏ tiền đi chơi một chuyến mà thật sự là một cuộc đầu tư cam go, ngay với cả những gia đình gọi là rất giàu.

Du học là con đường ngắn và tốt nhất (tuy không phải là duy nhất), để tiếp thu những thành tựu mới, tiên tiến của  nhân loại mà con em các nước lạc hậu phải đi qua. Đó cũng là giấc mơ của nhiều thế hệ HSSV nước nhà. Nhưng lý do hàng đầu khi các bậc cha mẹ cắn răng cho con du học vì họ không thể hài lòng và yên tâm phó thác tương lai con em cho nền giáo dục nước nhà, khi truyền thống hiếu học lâu đời của người Việt bị tổn thương với nhiều vấn nạn giáo dục chưa có hồi kết.

Sinh viên ra trường trong nước khó tìm việc, không phải vì không có việc, mà không đủ kiến thức đáp ứng được yêu cầu của nền kinh tế đang hiện đại hóa nhanh chóng. Do nỗ lực cá nhân và tài năng, người tài giỏi tốt nghiệp từ trường nội địa vẫn được công nhận và biểu dương, chào đón. Nhưng nói chung, người ta vẫn ghẻ lạnh hay thẳng thừng từ chối tấm bằng đại học tốt nghiệp trong nước, không chỉ chuyên tu, tại chức mà cả chính quy. Nếu có việc thì cũng phải nhận lương thấp, tiền nào của ấy. Không ít nơi đã tùy tiện sử dụng SV mới ra trường làm những việc bất đắc dĩ như bảo vệ, lao động phổ thông.

Nước Mỹ thu về mỗi năm 21 tỷ đô la tiền các quốc gia, phần nhiều là nghèo, kém phát triển gửi tới cung cấp cho con em du học. Khoản thu ấy chẳng đáng là gì nếu so sánh với cái lợi lớn lao của nước sở tại khi phần lớn du học sinh sau khi ra trường ở lại làm việc, có hoặc không thời hạn, hoặc nhập quốc tịch vĩnh viễn, do hôn nhân hay những lý do khác. Trước nay, rất nhiều HSSV nước ta (trừ những người được Nhà nước cử đi) du học Mỹ, châu Âu hay Nhật Bản, Singapore lấy được học bổng ở các trường nổi tiếng như MIT, Havard, nhưng rồi “một đi không trở lại” sau khi thành tài. Lương cao, điều kiện làm việc tốt, những thứ còn phải chờ đợi chán chê nếu về nước ngay. Tất nhiên, đóng góp người tài cho nhân loại cũng là một nghĩa vụ vinh quang. Nhưng nghĩ kỹ mới thấy đau. Chảy máu chất xám đang trở thành định mệnh với các nước nghèo nhưng thông minh, hiếu học như nước ta.

Đầu thế kỷ XX, sau cuộc vận động duy tân của Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu, nhiều thanh niên trí thức trong nước du học Âu Mỹ, Nhật Bản. Tuy số lượng không nhiều, nhưng phần lớn đàn con ưu tú của dân tộc ấy đi du học không phải để kiếm tiền, kiếm chức hay giàu sang phú quý. Họ khát khao nền học vấn tiên tiến, muốn thỏa mãn đòi hỏi kiến thức của bản thân và nung nấu hoài bão học để cứu nước, cứu dân. Khi có điều kiện trở về, số du học sinh đếm được trên đầu ngón tay ấy, như Hoàng Xuân Hãn, Tạ Quang Bửu, Trần Đức Thảo, Trần Đại Nghĩa, Lê Văn Thiêm và sau này Nguyễn Khắc Viện cùng nhiều người khác, đã thực sự thổi một hơi thở đầy sức sống cho nền văn hóa, trong đó có sự nghiệp đại học nước nhà. Ấn tượng về họ đến hôm nay vẫn chưa phai mờ. Dân tộc ghi công họ vì họ đã trở lại.

Vì một mục đích cao hơn lương bổng và giàu sang cho bản thân, ra đi hẹn ngày trở lại, phong trào du học sẽ thực sự là một đóng góp vô giá cho đất nước.

Nguồn: Phụ nữ online

Từ khóa:   ·